![]() |
| ||||
| “You must stand on your feet, not on my feet” Em đi chân cứng đá mềm Cách đây 14 năm, có một cô gái quê nhỏ bé , một mình từ miền tây xa xôi lên Sài Gòn lập nghiệp. Tốt nghiệp phổ thông, trong khi các bạn cùng trang lứa háo hức bước chân vào cổng trường đại học, thì vì hoàn cảnh gia đình, cô chọn trở thành một công nhân trong xí nghiệp may… 14 năm sau, cô gái ấy trở thành một người phụ nữ thành đạt, tự tin và có nhiều đóng góp cho xã hội. Hoàn thành cấp bậc đại học, tu nghiệp khoá Phát triển cộng đồng ở Philippin, quản lý nhiều dự án xã hội, sáng lập các câu lạc bộ đội nhóm trẻ, và hiện giờ là giám đốc của công ty Q – Art chuyên cung cấp các sản phẩm mỹ nghệ được sản xuất từ những người có hoàn cảnh đặc biệt, khuyết tật đến thị trường nước ngoài. Chị là Trần Thị Mỹ Chi, một tấm gương doanh nhân thành đạt và một hình tượng của sự nổ lực không ngừng để đi đến thành công Ngày ấy, giam mình trong xí nghiệp may từ 7h30 sáng đến tận khuya, ngày nào cũng lả người vì lao động với đồng lương ít ỏi, Mỹ Chi hun đúc trong mình một ước vọng thoát nghèo. Chị không muốn mãi mãi bán sức lao động của mình cho một công việc không hề có cơ hội phát triển. Với vốn tiếng Anh ít ỏi có được từ thời phổ thông, Mỹ Chi được vị giám đốc người nước ngoài trả cho them một khoảng lương ngoài công lao động. Ý thức rõ giá trị của học thức, khát vọng được tiếp tục học lại lần nữa cháy lên trong tim cô gái trẻ. Mỹ Chi lấy hết can đảm, bất chấp những khó khăn về kinh tế, viết tiếp con đường học vấn của mình bằng cách thi vào khoa Ngoại ngữ của trường Đại học Mở. Nhớ lại những ngày ấy, chị tâm sự : “ Lên thành phố, tôi chuyển nhà 3 lần. Lần cuối cùng ở tại một con đường có tên là Thành Công. Mỗi ngày tôi cưỡi chiếc xe đạp cà tàng từ Tân Phú đến đại học Mở. Lần nào về đến con đường Thành Công, tôi cũng tự nói với mình, Thành Công nha Chi, mình nhất định phải Thành Công. Phải thay đổi được cuộc đời của mình” Có những ngày không còn chút tiền nào trong túi, bước đến của phòng thi mà chưa đóng được học phí, Mỹ Chi đành ngậm đắng quay về, bảo lưu kết quả để đi làm kiếm tiền. Chị làm tất cả mọi nghề lương thiện, từ tiếp thị đến bán hang, phát tờ rơi. Có những ngày đi về sau cuộc mưa sinh, gặp cơn mưa Sài Gòn , nước mắt chị hoà cùng mưa lăn dài trên má. Trong những lúc khó khăn ấy, chính tình yêu và sự động viên từ gia đình, bản tính lạc quan thừa hưởng từ mẹ và sự kiên định có được từ những lời dạy của cha đã giúp Mỹ Chi tiếp tục theo đuổi con đường học vấn của mình. Phó giám đốc dự án Tốt nghiệp đại học, Mỹ Chi tham gia khoá đào tạo chuyên viên tâm lý của trường Đại học Sư phạm, rồi đoạt được cơ hội tu nghiệp ở Philippin chuyên ngành Phát triển cộng đồng. Tương lai bắt đầu rộng mở với chị. Tiếp xúc với nhiều đối tượng xã hội, trải nghiệm những vấn đề của cộng đồng, tham gia các hoạt động thiện nguyện v…v… Cũng từ đó, một Mỹ Chi mới với nhiều ước vọng hơn đã hình thành. Về nước, chị trở thành phó chủ nhiệm dự án của tổ chức “Bạn trẻ em đường phố” . Công việc của chị là khảo sát, tìm kiếm những đối tượng khó khăn như trẻ em khuyết tật , bại não, down, những đối tượng cần sự giúp đỡ của xã hội. Việc tiếp theo là lên kế hoạch giúp đỡ cho họ, và viết thành dự án để xin tài trợ từ những tổ chức phi chính phủ trên thế giới. Nhiều dự án đã được hình thành nên từ tấm lòng và khối óc của Mỹ Chi. Ngày xưa, chị chỉ ước ao tìm được một công việc nhàn hạ, có thể ăn mặc chỉnh tề, đến công sở làm việc ngày 8 tiếng , ổn định về kinh tế và có thể giúp đỡ gia đình. Giờ đây, điều chị đạt được còn to lớn hơn nữa. Một mức lương lý tưởng, thường xuyên có cơ hội học hỏi, địa vị vững chắc, và trên hết là lòng tự hào vì được cống hiến cho cộng đồng. Với Mỹ Chi lúc đó, tưởng chừng như những nỗ lực chị bỏ ra đã được đền đáp xứng đáng. Bước ngoặt Rồi một ngày, chợt Mỹ Chi nhận thấy, sau những dự án của mình, hình như các bạn trẻ mà chị muốn giúp đỡ vẫn chưa thật sự phát triển được. Nếu vậy, mục tiêu ban đầu chị đặt ra : Phát triển cộng đồng – là sai lầm hay sao ? Phải làm sao để vốn tài trợ được sử dụng hợp lý nhất ? Chị nhớ đến câu nói từng được nghe trong lớp học anh văn xa xưa : “ You must stand on your feet, not on my feet”. Câu nói ấy đúng với tất cả mọi người, với Mỹ Chi, và đặc biệt là với những trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt ấy. Hơn ai hết, chúng muốn được hoà nhập với cộng đồng, được chấp nhận, được yêu thương, và được sống bằng chính sức lao động của mình. Để làm được như vậy, cái mà những trẻ em này cần không chỉ là những đồng tiền… Bỏ ra hơn một năm trời để nghiên cứu, quan sát và tìm tòi một cách thức để thực hiện mong muốn ấy, chị nhận thấy rằng : phải tạo công ăn việc làm cho những đối tượng này, phù hợp với sức lao động của họ, và làm ra những sản phẩm có giá trị với xã hội. Chị muốn giúp họ làm kinh tế, bắt đầu bằng việc huấn nghệ cho những trẻ em khuyết tật, giúp chúng sản xuất đồ thủ công mỹ nghệ. Hăm hở với ý tưởng mới, chị không ngờ mình vấp phải sự phản đối của ban điều hành dự án. Ý tưởng phát triển cộng đồng bằng cách làm kinh tế quá mới mẻ, và không phù hợp với phương châm của tổ chức. Mỹ Chi đứng trước 2 sự lựa chọn : một là tiếp tục công việc hiện tại, vốn đang phát triển thuận lợi và đem lại cho chị những điều kiện thiết thực và ổn định. Hai là dấn thân theo một con đường mới, bất chấp khó khăn và rủi ro, bỏ lại tất cả những gì từng gầy dựng được. Và chị đã chọn con đường theo đuổi mơ ước của mình, làm những gì mình cho là đúng : rời khỏi vị trí quản lý dự án với mức lương ngàn đô, tay trắng xây dựng nên công ty Phát Huy Trẻ với một người bạn đồng chí hướng. Chị tin vào lựa chọn của mình : xây dựng một mô hình phát triển cộng đồng bền vững. Thất bại Từ năm 2004 đến 2007, Phát Huy Trẻ đã có những thành công nhất định trong lĩnh vực huấn nghệ. Bước đầu tạo được việc làm cho các trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt, tìm được nguồn tiêu thụ sản phẩm, công ty dần đi vào ổn định và trên đà phát triển. Rồi một ngày, chị nhận được điện thoại từ người đồng sáng lập. Chị kể : “ Đó là người bạn cùng chung chí hướng với tôi, luôn gắn bó với chị từ khi Phát Huy Trẻ chỉ là một ý tưởng. Hai đứa đã tạo dựng nên công ty từ những ngày ngồi góc công viên bàn bạc và vạch kế hoạch. Chị kính phục và tôn trọng người bạn , người cộng sự ấy, thậm chí tin rằng, nếu không có người cộng sự ấy, chị không thể duy trì được công ty. Rồi đột nhiên, người đó gọi điện và bảo chị giải thể công ty, vì phải định cư ở nước ngoài” Choáng váng, Mỹ Chi phải gọi điện thoại lại lần nữa mới nắm bắt được chuyện gì đang xảy ra. Mọi mục tiêu và kì vọng đột ngột chấm dứt, không còn cộng sự, cũng không còn công ty. Chị phải làm gì ? Bỏ hết tất cả và chấp nhận một công việc ổn định hơn, xem như những công sức bỏ ra vừa qua chỉ là một cuộc dạo chơi cho thoả chí vẫy vùng ? Thức trắng đêm, đến sáng, chị nắm chặt tay tự hứa , sẽ tiếp tục duy trì công ty và theo đuổi mục tiêu của mình. Vô vàn khó khăn chờ đợi chị phía trước, bởi có những hoạt động trước đây của công ty, chị giao toàn bộ cho cộng sự của mình. Còn giờ đây, một mình chị phải bươn chãi quản lý hệ thống sản xuất, tiếp thị, tính toán và tìm nguồn tiêu thụ. Nếu không có đam mê và một ý chí kiên cường, hẳn chị đã bỏ cuộc từ ngày ấy… Từ thất bại năm ấy, đến giờ Mỹ Chi đã tạo dựng cho mình một cơ ngợi vững chắc. Chị hạnh phúc khi nhìn những trẻ em bị Down, trước kia còn chịu cảnh xiềng xích ở gia đình, thì nay có thể tự mình thiết kế và dệt nên những mẫu trang trí đẹp đẽ. Các em có thể ca hát, vui chơi và tự nuôi lấy mình. Hoà nhập cộng đồng, phát triển khả năng và sống hạnh phúc. Nụ cười trên môi các em đã in sâu và tưới mát tâm hồn chị. Những sản phẩm của Q – Art đạt tiêu chuẩn châu Âu và được ưa chuộng ở Pháp. Khách hàng tìm đến công ty của Mỹ Chi vì những giá trị chứa đựng trong sản phẩm - đảm bảo thương mại công bằng- bảo vệ môi trường, đạt chất lượng cao và không bóc lột người lao động. Chị quan niệm mình không làm từ thiện, không xin – cho, mà đang phát triển một mô hình kinh tế với đầy đủ những quy luật thị trường của nó. Chị tin rằng, mình đang từng ngày một, đem lại những điều tốt đẹp cho xã hội. Kiên định với mơ ước của mình Nhìn lại con đường mình đã đi, chị cho biết “ Điều tôi mơ ước vẫn chưa thành hiện thực , nhưng ít ra tôi cũng đã đi được nửa con đường đến mơ ước đó. Nhìn lại, tôi cảm thấy hài lòng với những gì mình có, tôi hạnh phúc với cuộc sống của mình”. Từ một cô gái ở miền Tây xa xôi, tưởng đã gắn chặt đời mình với đồng ruộng hay mãn đời làm công trong xí nghiệp may, Mỹ Chi ngày hôm nay đã thật khác, mạnh mẽ, tự tin và không ngừng phát triển. Để làm được điều đó, chị chia sẽ “ Tôi nghĩ điều quan trọng nhất là tìm được một công việc mà mình thực sự yêu thích và đam mê. Công việc gắn bó với bạn, thậm chí như là một người bạn đời vậy. Nếu không đủ đam mê và tìm được niềm vui trong công việc, sẽ có lúc bạn bỏ cuộc và gục ngã trước những thử thách hay trắc trở của cuộc đời. Dám sống với ước mơ của mình, quyết tâm biến ước mơ thành hiện thực, và tự tin với chính mình. Bí quyết của tôi chỉ đơn giản như vậy”. Một chút thông tin thú vị về chị Trần Thị Mỹ Chi Ngoài công việc, chị dành thời gian chăm lo cho gia đình của mình. Là con gái út trong gia đình đông anh em, niềm hạnh phúc của chị là có thể lo lắng và chăm sóc cho những thành viên trong gia đình của mình. Sở thích của chị là những chuyến du lịch cùng bạn bè, tham gia các hoạt động tình nguyện và công tác xã hội. Chị là thành viên của rất nhiều tổ chức hoạt động xã hội, tiêu biểu là Hearts and Team ( H.A.T) – một tổ chức thiện nguyện. Chị còn là một trong những người sáng lập nên tổ chức Young People Development . Khi có thời gian rãnh rỗi, chị thường dạo phố và tìm cho mình những bộ quần áo đẹp, hay xem một bộ phim lãng mãn. Biết làm giàu cho cuộc sống của mình bằng những việc nhỏ bé nhất, đó là cách chị luôn hài lòng với cuộc sống và tự cân bằng mình sau những công việc kinh doanh căng thẳng. Thói quen giúp chị luôn bám sát con đường mình đã chọn chính là viết ra những mục tiêu của cuộc đời mình. Ban đầu là những mục tiêu ngắn hạn, một tháng, ba tháng, rồi xa hơn nữa, là những mục tiêu quan trọng nhất của cuộc đời. Mỗi giao thừa, Mỹ Chi dành thời gian để điểm lại những điều mình đã làm được, những điều mình còn chưa thành công. Và khi năm mới đến, chị lại tràn đầy năng lượng và quyết tâm để chinh phục những mục tiêu mới Chị tiết lộ mình sẽ lập gia đình trong năm nay. Một nữa của chị là người đã hết lòng ủng hộ và luôn bên cạnh chị trong những lúc khó khăn, trắc trở. Xây dựng gia đình , chính là mục tiêu quan trọng nhất của chị trong lúc này, là điều mà chị tin rằng sẽ đem lại cho mình một hạnh phúc viên mãn. FIMONY TEAM |
| Thông tin 8 người cảm ơn bạn Trinity cho bài viết này | ||
Dokushin (12-31-2009), Kjo (01-06-2010), Ryo (12-30-2009), bebehappy (12-30-2009), ceo_mr.bjnh (12-30-2009), fimony (12-31-2009), lekelly (12-31-2009), nguyenhung_13 (01-25-2010) | ||
| ||||
| hix... !Chị Mỹ Chi đúng là một giàu đích thực giàu từ trong ra ngoài.....! ![]() Chị không những biết làm giàu chính cá nhân mà chị còn không ngừng nổ lực để hoàn thành sứ mệnh của mình đó là làm thế nào để tạo được một công ăn việc làm cho những người kém may mắn....! Khâm phục chị thiệt ớh...!y Ước gì,Bình có thể gặp được Chị này ở ngoài đời để học hỏi ở Chị...! Bình có một châm ngôn muốn chia sẻ với các bạn là: "Đừng cố gằng tập trung vào kế hoạch dự án mà hãy cố gắng tập trung vào kế hoạch con người.." Thân mến..! Ceo_mr.Bjnh..
__________________ Mục tiêu ngắn hạn: I will be CEO on 10/02/2014... I can..... Lần sửa cuối bởi ceo_mr.bjnh; 12-30-2009 lúc 04:17 PM |
![]() |
| Những người đang xem chủ đề: 1 (0 thành viên và 1 khách) | |
| Công cụ bài viết | Tìm trong chủ đề này |
| Kiểu hiển thị | |
| |